Còn vùng sương dày xa hơn, nhìn rõ được 5 mét đã được coi là thị lực cực tốt rồi. Sổ tay còn đề cập rằng những phạm vi này sẽ mở rộng theo cấp độ của nơi trú ẩn.
Trần Phàm thầm tính toán, việc nâng cấp nơi trú ẩn xem ra là ưu tiên hàng đầu rồi.
Anh quyết định thăm dò phạm vi 100 mét quanh nơi trú ẩn trước để xem có rương báu nào rơi xuống không. Dù sao sổ tay cũng đã nhắc nhở rằng tỷ lệ rơi rương báu trong giai đoạn tân thủ đã được tăng lên.
Trong lòng Trần Phàm có chút mong đợi, dù sao trước đây đọc tiểu thuyết, nhân vật chính luôn có thể tùy tiện nhặt được rương báu, cứ như cả thế giới đang trải thảm đỏ cho anh ta vậy.
Lắc đầu gạt bỏ những ảo tưởng viển vông đó, anh bắt đầu tìm kiếm kỹ lưỡng.
Đầu tiên là tìm kiếm một hồi ở phía nam trước cửa nơi trú ẩn, quả nhiên ngoài đá vụn và cỏ dại ra, Trần Phàm chẳng phát hiện được gì.
Đi tiếp về phía đông là một vùng đồng bằng nhấp nhô, những bụi cây thấp và cỏ dại mọc rải rác khắp nơi, so với sự cằn cỗi ở phía nam thì nơi này lại có thêm vài phần sức sống.
Trần Phàm không định đi quá xa, cũng chỉ tìm kiếm sơ qua một chút, kết quả vẫn không thu hoạch được gì.
Thật đáng tiếc cho những bụi cây này, nằm gần nơi trú ẩn mà trong các bụi cây thậm chí còn chẳng thấy một quả mọng nào.
Phía bắc có một con suối nhỏ uốn lượn, chảy từ hướng tây bắc về phía đông, cách nơi trú ẩn khoảng 200 mét.
Phía xa địa hình dần cao lên, độ dốc càng lúc càng lớn, thấp thoáng trong làn sương mỏng có thể thấy bóng dáng của những dãy núi nhấp nhô nối tiếp nhau.
Trần Phàm nhìn thấy bóng dáng dãy núi thì cau mày, trong lòng có chút lo lắng. Nếu dãy núi ở quá gần nơi trú ẩn thì mối đe dọa từ dã thú sẽ rất lớn.
Con suối nhỏ chảy từ hướng tây bắc lại, ước chừng thượng nguồn nằm sâu trong dãy núi.
Sau đó, Trần Phàm bắt đầu đi về phía tây, thấy cách đó khoảng 200 mét có một khu rừng xanh tốt, cây cối cao lớn rậm rạp, cành lá đan xen trông vô cùng bí ẩn.
Trần Phàm không tiến lên ngay mà tìm kiếm ở xung quanh trước, biết đâu trong bụi cỏ cũng có dấu vết của rương báu.
Trần Phàm định thăm dò xong xung quanh rồi lát nữa khi thu thập gỗ mới vào trong rừng.
Đáng tiếc trong bụi cỏ xung quanh chẳng có gì, vẫn không thu hoạch được gì.
30 phút sau, Trần Phàm đi vòng quanh nơi trú ẩn một lượt rồi thất vọng dừng bước.
Anh đã tìm kiếm kỹ lưỡng trong phạm vi 100 mét xung quanh nhưng ngay cả bóng dáng một chiếc rương báu cũng không thấy.
Lòng anh có chút bất lực, không kìm được lẩm bẩm: "Không đúng chứ, trong tiểu thuyết chẳng phải rương báu cứ đập vào mặt sao? Sao đến lượt mình thì lại chẳng có gì thế này? Quả nhiên tiểu thuyết đều là lừa người mà!"
Thấy thời gian trôi qua vô ích mất nửa tiếng mà gần như không thu hoạch được gì, lòng Trần Phàm không tránh khỏi có chút nôn nóng.
Anh hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại. May mà lúc nãy khi thăm dò, anh tiện tay nhặt một ít đá vụn bỏ vào ngăn chứa đồ.
[Đá.]
[Số lượng: 1 đơn vị.]
[Chất lượng: Bình thường.]
[Ghi chú: Những viên đá bình thường, ngoài việc trở thành nguyên liệu nâng cấp nơi trú ẩn, nó còn có thể thu hồi cho cửa hàng.]
Trần Phàm nhìn những viên đá trong ngăn chứa đồ mà cười khổ. Nhặt bao nhiêu như thế mới gom đủ 1 đơn vị, xem ra dùng cách hiện tại để kiếm đá thật sự không đáng tin cậy.
Thời gian ban ngày chỉ có 6 tiếng, anh không thể đặt hết hy vọng vào những chiếc rương báu mơ hồ không thấy đâu được.
"Kệ đi, đi chặt cây trước đã." Trần Phàm tự nhủ.
Anh nắm chặt rìu đá, rảo bước đi về phía khu rừng cách đó 100 mét.
Khi khoảng cách thu hẹp lại, hình dáng khu rừng dần hiện rõ, những cái cây cao lớn như một bức tường chắn ngang tầm mắt anh.
Lòng Trần Phàm thêm vài phần cảnh giác. Tầm nhìn trong rừng rõ ràng không thoáng đạt bằng ngoài đồng bằng, ai biết bên trong có ẩn chứa nguy hiểm gì không?
Anh giảm tốc độ, tay cầm rìu đá lại siết chặt thêm vài phần, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh, thầm nhắc nhở bản thân phải cẩn thận.
Tuy nhiên nhìn một lượt quanh đây tạm thời không thấy nguy hiểm gì. Anh dự định sẽ thử hiệu suất chặt cây của chiếc rìu đá này xem sao...
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng chặt cây trầm đục vang vọng trong rừng. Mặc dù phần chú thích của chiếc rìu đá này nói rằng hiệu suất không cao, nhưng Trần Phàm vẫn định dùng thử xem sao rồi mới quyết định có nên dùng đặc kỹ lột xác để nâng cấp nó hay không.
Chặt liên tục suốt một phút mà cái cây mới chỉ xuất hiện một vết khuyết nhỏ. Với tốc độ này, phải mất nửa tiếng mới chặt gãy được cây này. Trần Phàm lẳng lặng dừng hành động chặt cây lại.
"Hơn nữa, người bình thường làm gì có ai đủ sức vung rìu liên tục suốt nửa tiếng đồng hồ. Cứ tình hình này mà dùng rìu đá thu thập thì hỏng, ban ngày ở đây chỉ có 6 tiếng, cả ngày chẳng làm gì khác mà chỉ lo chặt cây thì cùng lắm cũng chỉ chặt được 10 cây là cùng, mà đó là phải người có thể lực cực tốt mới làm được. Đã vậy còn chưa biết một cái cây thì thu được bao nhiêu đơn vị gỗ nữa."
"Hiệu suất này... thấp quá rồi." Trần Phàm thầm lẩm bẩm trong lòng, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
"Không do dự nữa, thay vì lãng phí cơ hội lột xác để chờ đợi những hòm báu chưa biết bao giờ mới thấy, chi bằng nắm bắt mọi cơ hội để nâng cấp những vật phẩm đang có."